AXANH Ơi Ta cùng bay · GIAI ĐIỆU AXANH – VIẾT TIẾP HÀNH TRÌNH 10 NĂM · TẬP 1
AXANH Ơi Ta cùng bay mở đầu series Giai Điệu AXANH – Viết tiếp hành trình 10 năm — nơi những câu chuyện, giá trị và khát vọng của AXANH được nhìn lại qua âm nhạc.
Có những bài hát được viết để đánh dấu một cột mốc. Có những bài hát lại giống như một cách để những người đã cùng đi qua hành trình ấy nhìn lại mình trong những ký ức, giá trị và khát vọng chung.
Trong Tập 1, chúng ta đến với “AXANH Ơi! Ta cùng bay” — ca khúc gắn với tên Thiago Pham.
Nếu hành trình 10 năm có thể được kể bằng những con số, những cột mốc hay những dự án đã hoàn thành, “AXANH Ơi! Ta cùng bay” chọn một cách kể khác: đi từ những bước chân đầu tiên, những con người đã cùng nhau vượt qua thử thách, đến khát vọng tiếp tục vươn xa trong thập kỷ tiếp theo.
Nghe “AXANH Ơi! Ta cùng bay”
Hãy nghe trọn vẹn ca khúc trước khi cùng đi sâu vào những lớp ý nghĩa được gửi trong lời hát.
AXANH Ơi! Ta cùng bay — Thiago Pham
Lời bài hát “AXANH Ơi! Ta cùng bay”
Mười năm trước, những bước chân đầu tiên
Bàn tay trắng, trái tim đầy nhiệt huyết
Từ AXA Engineers — một giấc mơ bé nhỏ
Nay lớn dần, thành hành trình đáng nhớ
Từng bản vẽ, từng đêm thức cùng nhau
Từng thử thách, ta vượt qua bên nhau
Không một ai bỏ cuộc giữa chặng đường
Vì chúng ta — cùng chung một niềm thương
Đồng lòng gánh vác, xuất sắc từng ngày
Trách nhiệm giữ vững, nâng tầm không ngừng
Hạnh phúc là hành trình— không phải phần thưởng
Là lý do ta chọn đứng cùng nhau
AXANH ơi!
Ta chạm tới bầu trời (New Heights)
Chân trời mới rạng ngời (New Horizons)
Thiết kế vượt mọi biên giới (We Design Beyond Borders)
Trí tuệ Việt vươn xa
Cùng nhau ta tỏa sáng (Together we rise)
Mười năm rồi — vẫn là chúng ta
Kiêu hãnh đứng — trên nền móng đã xây
Hành trình này — không của riêng ai
AXANH ơi — ta cùng bay!
AXANH ơi — ta cùng bay!
Cảm ơn những người đã chọn ở lại
Những bàn tay đã nâng đỡ nhau qua
Cảm ơn những ai tin vào ngày mai
Dù gian nan — vẫn mỉm cười bước ra
Kỹ sư Việt Nam — trí tuệ không biên giới
Mang tâm huyết ra thế giới rộng lớn hơn
Không chỉ thiết kế — ta kiến tạo tương lai
Từ hiệu suất cao — nở rộ hạnh phúc thật
AXANH ơi!
Ta chạm tới bầu trời (New Heights)
Chân trời mới rạng ngời (New Horizons)
Thiết kế vượt mọi biên giới (We Design Beyond Borders)
Trí tuệ Việt vươn xa
Cùng nhau ta tỏa sáng (Together we rise)
Mười năm rồi — vẫn là chúng ta
Kiêu hãnh đứng — trên nền móng đã xây
Hành trình này — không của riêng ai
AXANH ơi — ta cùng bay!
AXANH ơi — ta cùng bay!
Thập kỷ sau — ta lại gặp nhau nơi đây
Nội lực dày hơn — chuẩn mực cao hơn từng ngày
Tầm nhìn rộng hơn — nhưng trái tim vẫn vậy
Cùng nhau ta đi qua từng đổi thay
AXANH ơi!
Ta chạm tới bầu trời (New Heights)
Chân trời mới rạng ngời (New Horizons)
Thiết kế vượt mọi biên giới (We Design Beyond Borders)
Trí tuệ Việt vươn xa
Cùng nhau ta tỏa sáng (Together we rise)
Mười năm rồi — vẫn là chúng ta
Kiêu hãnh đứng — trên nền móng đã xây
Hành trình này — không của riêng ai
AXANH ơi — ta cùng bay!
AXANH ơi — ta cùng bay!
Mãi mãi là AXANH, mãi mãi là chúng ta.
Một hành trình được kể từ những bước chân đầu tiên
AXANH Ơi Ta cùng bay không mở đầu bằng những gì AXANH đã đạt được sau 10 năm. Ca khúc đưa người nghe trở về phía ngược lại: “Mười năm trước, những bước chân đầu tiên.”
Đó là một lựa chọn quan trọng.
Khi nhìn lại một hành trình dài, người ta rất dễ nhớ đến thành quả cuối cùng. Bài hát lại muốn giữ lại ký ức về thời điểm mọi thứ còn nhỏ: những bản vẽ đầu tiên, những thử thách đầu tiên và một giấc mơ bắt đầu từ nền tảng AXA Engineers.
Hình ảnh “bàn tay trắng” trong lời ca nên được đọc như một hình ảnh nghệ thuật về một điểm xuất phát khiêm tốn và tinh thần tự xây dựng. Nó không cần được hiểu như một tuyên bố tuyệt đối về tài chính hay điều kiện lịch sử.
Điều quan trọng nằm ở lớp ý nghĩa phía sau: những gì có hôm nay không xuất hiện ngay từ ngày đầu tiên. Chúng được xây dần qua công việc, qua thử thách và qua việc nhiều người tiếp tục góp phần vào một hành trình chung.
Năm giá trị AXANH nằm ngay trong pre-chorus
Một trong những đoạn cô đọng nhất của ca khúc là:
“Đồng lòng gánh vác, xuất sắc từng ngày
Trách nhiệm giữ vững, nâng tầm không ngừng
Hạnh phúc là hành trình— không phải phần thưởng.”
Chỉ trong ba câu hát, năm giá trị của AXANH lần lượt xuất hiện dưới dạng những hành động:
- Alignment — Đồng lòng: cùng hiểu mục tiêu, cùng góp phần và cùng hướng về kết quả chung.
- Excellence — Xuất sắc: làm tốt công việc hôm nay và tiếp tục nâng chất lượng ngày mai.
- Accountability — Trách nhiệm: sở hữu cam kết, phần việc và những lựa chọn thuộc trách nhiệm của mình.
- Next-Level — Nâng tầm: không đứng yên ở năng lực hiện tại mà tiếp tục học hỏi và trưởng thành.
- Happiness — Hạnh phúc: hướng đến một hành trình nơi con người có thể làm việc có ý nghĩa và phát triển một cách bền vững.
Điều đáng chú ý là các giá trị không xuất hiện như một danh sách lý thuyết.
Ca từ biến chúng thành động từ: gánh vác, làm tốt hơn, giữ trách nhiệm, nâng mình lên và cùng tạo ra hạnh phúc.
Bởi vậy, pre-chorus không chỉ có vai trò đưa giai điệu lên cao hơn. Nó cũng đặt ra câu hỏi về cách một tập thể muốn cùng nhau bước tiếp.
“Hạnh phúc là hành trình— không phải phần thưởng”
Nếu phải chọn một câu làm trung tâm tư tưởng của “AXANH Ơi! Ta cùng bay”, đây có lẽ là câu đáng dừng lại lâu nhất.
“Hạnh phúc là hành trình— không phải phần thưởng.”
Một cách nghĩ quen thuộc về công việc là phải thành công trước, chịu đựng đủ lâu trước, rồi sau đó mới có quyền nói đến hạnh phúc.
Ca khúc đặt lại thứ tự ấy.
Trong cách AXANH nhìn về văn hóa, hạnh phúc không có nghĩa là công việc luôn dễ dàng, không có áp lực hay không cần tiêu chuẩn cao. Nó cũng không phải một “comfort zone”.
Ý nghĩa sâu hơn nằm ở cách Hiệu suất cao trong Hạnh phúc đặt hiệu suất và well-being trong cùng một hệ thống. Một môi trường chỉ có sự thoải mái nhưng không tạo ra công việc đáng tin cậy chưa đủ. Nhưng một kết quả tốt được tạo ra bằng những cách làm khiến con người kiệt sức kéo dài cũng chưa phải một thành công trọn vẹn.
Góc nhìn đó giúp chúng ta đọc câu “từng đêm thức cùng nhau” với sự trưởng thành hơn.
Đó có thể là ký ức về những thời điểm khó khăn trong hành trình. Nhưng ghi nhớ những đêm như vậy không đồng nghĩa với việc biến thức khuya hay kiệt sức thành tiêu chuẩn của sự tận tâm.
Trưởng thành không chỉ là vượt qua những điều từng rất khó. Trưởng thành còn là xây được năng lực, hệ thống và cách làm tốt hơn để hành trình phía trước có thể bền vững hơn hành trình phía sau.
“Cảm ơn những người đã chọn ở lại”
Verse hai chuyển sang một sắc thái ấm hơn:
“Cảm ơn những người đã chọn ở lại.”
Đây là một câu rất nhỏ trong toàn bộ bài hát, nhưng lại mang một trọng lượng riêng.
Lời cảm ơn không hướng đến một thành tích hay một cột mốc. Nó hướng đến những con người đã góp phần tạo nên hành trình.
Từ “chọn” cũng đáng chú ý.
Sự gắn bó trong câu hát không được mô tả như một nghĩa vụ. Nó được nhìn như một quyết định: tiếp tục góp sức, tiếp tục đồng hành và tiếp tục tin rằng ngày mai vẫn đáng để bước tới.
Điều đó cũng có nghĩa câu hát không cần được mở rộng thành một tuyên bố rằng mọi thành viên đều có cùng một trải nghiệm hay tất cả mọi người đều phải ở lại mãi mãi.
Ý nghĩa giản dị hơn — và có lẽ chân thành hơn — là biết ghi nhận những người đã góp công sức vào một hành trình chung.
Từ AXA Engineers đến khát vọng kỹ sư Việt vươn xa
Điệp khúc mở rộng câu chuyện từ ký ức nội bộ ra một chân trời lớn hơn:
“Thiết kế vượt mọi biên giới
Trí tuệ Việt vươn xa.”
Đây là nơi ca khúc gặp trực tiếp câu chuyện rộng hơn của AXANH: mang trí tuệ và khát vọng kỹ sư Việt ra thế giới.
“Ra thế giới” không nhất thiết chỉ có nghĩa là rời Việt Nam hay hiện diện ở một địa điểm khác. Nó còn có thể được hiểu là khả năng làm việc từ Việt Nam nhưng đạt tới một chuẩn nghề nghiệp cho phép con người cộng tác, giao tiếp, chịu trách nhiệm và tạo ra công việc đáng tin cậy trong môi trường quốc tế.
Độc giả muốn tìm hiểu sâu hơn có thể đọc thêm về sứ mệnh AXANH và hành trình kỷ niệm 10 năm AXANH.
Trong cách đọc đó, “We Design Beyond Borders” không chỉ nói về một đường biên địa lý.
Nó còn đặt ra một câu hỏi cho mỗi người làm nghề: năng lực của mình cần trưởng thành đến đâu để công việc có thể vượt qua những giới hạn về khoảng cách, ngôn ngữ và cách làm việc?
“Không chỉ thiết kế — ta kiến tạo tương lai”
Đây là một trong những câu hát có tham vọng lớn nhất của ca khúc.
Nếu đọc theo nghĩa tuyệt đối, “kiến tạo tương lai” có thể trở thành một tuyên bố quá rộng. Nhưng trong mạch của bài hát, câu này phù hợp hơn khi được hiểu như một khát vọng về điều công việc kỹ thuật có thể để lại sau bản vẽ cuối cùng.
Một kỹ sư trưởng thành hơn có thể hướng dẫn một người mới.
Một bài học được chia sẻ có thể giúp người khác tránh lặp lại cùng một lỗi.
Một cách làm được cải thiện có thể khiến chất lượng bớt phụ thuộc vào việc một cá nhân phải luôn đứng ra giải quyết mọi vấn đề.
Một môi trường khuyến khích học hỏi có thể tạo điều kiện để nhiều người sẵn sàng đảm nhận những trách nhiệm lớn hơn trong tương lai.
Ở tầng ý nghĩa đó, “kiến tạo tương lai” không chỉ là tạo ra công trình. Nó còn là xây dựng năng lực có thể được tiếp nối.
Vì sao điệp khúc luôn là tiếng nói của “chúng ta”?
Điệp khúc của “AXANH Ơi! Ta cùng bay” liên tục trở lại với những từ như “ta”, “chúng ta” và “cùng nhau”.
“Cùng nhau ta tỏa sáng.”
“Mười năm rồi — vẫn là chúng ta.”
“Hành trình này — không của riêng ai.”
Chủ thể của bài hát vì vậy không phải một cá nhân đứng ở trung tâm.
Ca khúc được viết bằng tiếng nói tập thể.
Điều đó đặc biệt rõ khi điệp khúc được lặp lại nhiều lần. Một câu hát có thể bắt đầu từ người viết, nhưng khi nhiều người cùng hát, nó trở thành một khoảnh khắc được chia sẻ.
Câu “Mười năm rồi — vẫn là chúng ta” cũng không nhất thiết có nghĩa đội ngũ của hôm nay hoàn toàn giống đội ngũ của mười năm trước.
Con người có thể đến và đi. Vai trò có thể thay đổi. Tổ chức có thể lớn hơn và khác đi.
Điều “vẫn là chúng ta” muốn giữ lại nằm ở một tầng sâu hơn: những giá trị giúp nhiều thế hệ khác nhau vẫn nhận ra mình đang tiếp nối cùng một hành trình.
Thập kỷ sau: nội lực dày hơn, nhưng trái tim vẫn vậy
Outro là nơi bài hát nhìn thẳng về phía trước:
“Thập kỷ sau — ta lại gặp nhau nơi đây
Nội lực dày hơn — chuẩn mực cao hơn từng ngày
Tầm nhìn rộng hơn — nhưng trái tim vẫn vậy.”
Điều thú vị là ca khúc không mong AXANH của tương lai giữ nguyên mọi thứ.
Ngược lại, lời hát thừa nhận rằng tổ chức cần thay đổi.
Nội lực phải dày hơn.
Chuẩn mực phải cao hơn.
Tầm nhìn phải rộng hơn.
Nhưng giữa tất cả những thay đổi đó, có một điều bài hát muốn giữ lại: “trái tim vẫn vậy”.
Trong câu chuyện văn hóa AXANH, Tử tế, Chuyên nghiệp và Đoàn kết được đặt ở phần nền móng. Chiến lược có thể thay đổi. Công nghệ có thể thay đổi. Thị trường có thể thay đổi. Nhưng cách con người đối xử với nhau và cách họ lựa chọn thực hiện công việc vẫn là phần quyết định tổ chức sẽ trở thành nơi như thế nào.
Vì vậy, “trái tim vẫn vậy” không phải là lời từ chối thay đổi.
Nó đặt ra một yêu cầu khó hơn:
Lớn lên mà không đánh mất những điều khiến sự lớn lên ấy có ý nghĩa.
Tập 1: mở đầu hành trình bằng câu chuyện của “chúng ta”
AXANH Ơi Ta cùng bay mở đầu series Giai Điệu AXANH – Viết tiếp hành trình 10 năm bằng một câu chuyện vừa nhìn về phía sau, vừa hướng về phía trước.
Phía sau là một điểm khởi đầu, những bản vẽ, những thử thách và những người đã góp phần tạo nên nền móng.
Ở hiện tại là năm giá trị được gọi tên bằng hành động: Đồng lòng, Xuất sắc, Trách nhiệm, Nâng tầm và Hạnh phúc.
Phía trước là những New Heights, New Horizons và khát vọng để trí tuệ kỹ sư Việt có thể tiếp tục đi xa hơn.
Một bài hát không thể chứng minh toàn bộ văn hóa của một tổ chức. Văn hóa vẫn phải được thể hiện qua những lựa chọn, hành vi và cách con người đối xử với nhau mỗi ngày.
Nhưng âm nhạc có thể làm một điều khác.
Nó có thể giúp một tập thể gọi tên những điều mình muốn nhớ — và những điều mình không muốn đánh mất khi tiếp tục lớn lên.
Với Tập 1, điều ấy được gói lại trong một câu hát rất đơn giản:
“Hành trình này — không của riêng ai.”
Và có lẽ đó cũng là cách phù hợp nhất để mở đầu một series mang tên Viết tiếp hành trình 10 năm: hành trình tiếp theo vẫn sẽ được viết bởi những con người tiếp tục lựa chọn cùng nhau bước về phía trước.
Tìm hiểu thêm về văn hóa và con người AXANH
Khám phá những câu chuyện, giá trị và hành trình phát triển đang cùng tạo nên môi trường AXANH.

